西平乐 谭瑑卿以怡府角花笺属书旧词 感念盛时文物 声为此调

(清代)陈洵

上客西园,赋才东苑,曾系故国风思。金粉残丛,素缣零落,多娱暇日须知。

叹逝水前朝事尽,飘雨年华怨晚,流尘暗里高台,既泣平池。

谁念裁花剪鸟,浑溅泪、旧意色依依。

好春回睇,红销翠翳,萧瑟兰成,词赋哀时。休更访、楼台梦迹,歌舞余香,漫与将年怆柳,忆事伤桃,何况升平会有期。

那信断肠,偏闻正始,重睹开元,对此兴怀。寄谢莺朋,殷勤为选琼枝。

陈洵

陈洵(1871—1942),字述叔,别号海绡,是广东江门市潮连芝山人(前属新会县潮连乡),生于清朝同治十年(1871年) 。少有才思,聪慧非凡,尤好填词。光绪间曾补南海县学生员。后客游江西十余年,风尘仆仆,蹇滞殊甚。返回广州之后为童子师,设馆于广州西关,以舌耕糊口,生活穷窘。辛亥(1911年)革命后,受到新潮流的影响,思想有所变化,是年在广州加入南国诗社。晚岁教授广州中山大学。

《西平乐 谭瑑卿以怡府角花笺属书旧词,感念盛时文物,声为此调》拼音标注

xī píng lè tán zhuàn qīng yǐ yí fǔ jiǎo huā jiān shǔ shū jìu cí,gǎn niàn shèng shí wén wù,shēng wèi cǐ diào
shàng kè xī yuán,
fù cái dōng yuàn,
céng xì gù guó fēng sī。
jīn fěn cán cóng,
sù jiān líng luò,
duō yú xiá rì xū zhī。
tàn shì shǔi qián zhāo shì jǐn,
piāo yǔ nián huá yuàn wǎn,
líu chén àn lǐ gāo tái,
jì qì píng chí。
shúi niàn cái huā jiǎn niǎo,
hún jiàn lèi 、 jìu yì sè yī yī。
hǎo chūn húi dì,
hóng xiāo cùi yì,
xiāo sè lán chéng,
cí fù āi shí。
xīu gèng fǎng 、 lóu tái mèng jī,
gē wǔ yú xiāng,
màn yǔ jiāng nián chuàng lǐu,
yì shì shāng táo,
hé kuàng shēng píng hùi yǒu qī。
nà xìn duàn cháng,
piān wén zhèng shǐ,
zhòng dǔ kāi yuán,
dùi cǐ xīng huái。
jì xiè yīng péng,
yīn qín wèi xuǎn qióng zhī。