叶进卿寄和章次韵复之
(宋代)陈造
手抄口诵欲忘年,小窗长日铜炉烟。
端宜饮我三斗墨,有底向人矜此客。
平生歌颂仍歌风,宽柔静直能形容。
心知公瑾胜醇酒,人仰韩公真北斗。
词坛正倚君主盟,笔驱化工钩物情。
诗来得我玩世意,刻石便当幽居记。
儿曹转手作云雨,陈雷输心可人否。
中牟报政径青云,此老洗眼久徯君。
重逢首理车笠语,定指渠侬笑城府。

陈造
陈造(1133年~1203年)字唐卿,高邮(今属江苏)人。生于宋高宗绍兴三年,孝宗淳熙二年(1175年)进士,以词赋闻名艺苑,撰《芹宫讲古》,阐明经义,人称“淮南夫子”。范成大见其诗文谓“使遇欧、苏,盛名当不在少游下。”尤袤、罗点得其骚词、杂著,爱之手不释卷。郑兴裔荐其“问学闳深,艺文优赡”。调太平州繁昌尉,改平江府教授,寻知明州定海县,通判房州权知州事。房州秩满,为浙西路安抚司参议,改淮南西路安抚司参议。自以转辗州县幕僚,无补於世,置江湖乃宜,遂自号江湖长翁。宁宗嘉泰三年卒,年七十一。
《叶进卿寄和章次韵复之》拼音标注
yè jìn qīng jì hé zhāng cì yùn fù zhī
jūn wén rú fàn tāo yuān lǐ,
fāng kuài liáng lán hū qīng cǐ。
shǒu chāo kǒu sòng yù wàng nián,
xiǎo chuāng cháng rì tóng lú yān。
duān yí yǐn wǒ sān dǒu mò,
yǒu dǐ xiàng rén jīn cǐ kè。
píng shēng gē sòng réng gē fēng,
kuān róu jìng zhí néng xíng róng。
xīn zhī gōng jǐn shèng chún jǐu,
rén yǎng hán gōng zhēn běi dǒu。
cí tán zhèng yǐ jūn zhǔ méng,
bǐ qū huà gōng gōu wù qíng。
shī lái dé wǒ wán shì yì,
kè shí biàn dāng yōu jū jì。
ér cáo zhuǎn shǒu zuò yún yǔ,
chén léi shū xīn kě rén fǒu。
zhōng móu bào zhèng jìng qīng yún,
cǐ lǎo xǐ yǎn jǐu xī jūn。
zhòng féng shǒu lǐ chē lì yǔ,
dìng zhǐ qú nóng xiào chéng fǔ 。