古风五首 其三
(唐代)陈政
美人昔未见,彼此天一方。姿容莹冰玉,德音流辉光。
忽朝裁素书,青鸾远传将。苍黄拆题封,罗列云锦章。
相思意无极,约誓言何长。感慨复感慨,驾言命飞黄。
苍从邂逅间,一笑倾衷肠。相期瑶台端,杂坐飞琼觞。
笙簧散好音,喤喤协宫商。光风于时至,物意同春阳。
胶漆既云固,欢乐奚可量。言念君子心,此情永难忘。

陈政
陈政(616-677年)字一民,号素轩,唐朝前期,河东人。父陈犊,字克耕,祖籍山西河东,隋朝将领陈果仁之子,驻守河南光州,隋朝末年说服陈果仁以五万精兵降唐,唐高祖李渊平定天下,功拜玉钤卫翊府中郎将,封开国元勋济美嘉庆侯,原配卒,陈政为陈犊与魏敬之子,排行第三。陈政 唐朝前期河东人(今山西)。开辟漳州的将领之一,青年时随其父陈犊攻克临汾等郡,唐太宗任其为左郎将。
《古风五首 其三》拼音标注
gǔ fēng wǔ shǒu qí sān
měi rén xī wèi jiàn,
bǐ cǐ tiān yī fāng。
zī róng yíng bīng yù,
dé yīn líu hūi guāng。
hū zhāo cái sù shū,
qīng luán yuǎn chuán jiāng。
cāng huáng chāi tí fēng,
luō liè yún jǐn zhāng。
xiāng sī yì wú jí,
yuē shì yán hé cháng。
gǎn kǎi fù gǎn kǎi,
jià yán mìng fēi huáng。
cāng cóng xiè hòu jiān,
yī xiào qīng zhōng cháng。
xiāng qī yáo tái duān,
zá zuò fēi qióng shāng。
shēng huáng sàn hǎo yīn,
huáng huáng xié gōng shāng。
guāng fēng yú shí zhì,
wù yì tóng chūn yáng。
xiáo qī jì yún gù,
huān lè xī kě liàng。
yán niàn jūn zǐ xīn,
cǐ qíng yǒng nán wàng。