金盏子 四时怀古秋词

(宋代)陈著

眼底时光,奈老来、如何奈得秋何。黄叶最多情,天分付、凉意一声先做。

是处著露莎蛩,也酸吟相和。新雁想,飞到故都徘徊,未忍轻过。

往事是堪唾。红枣信、烽折尽任他。湖山桂香自好,笙歌舫、沈沈醉也谁拖。

可怜瘦月凄凉,把兴亡看破。如今□,但留下满城□,西风悲些。

陈著

(一二一四~一二九七),字谦之,一字子微,号本堂,晚年号嵩溪遗耄,鄞县(今浙江宁波)人,寄籍奉化。理宗宝祐四年(一二五六)进士,调监饶州商税。景定元年(一二六○),为白鹭书院山长,知安福县。

《金盏子 四时怀古秋词》拼音标注

jīn zhǎn zǐ sì shí huái gǔ qīu cí
yǎn dǐ shí guāng,
nài lǎo lái 、 rú hé nài dé qīu hé。
huáng yè zùi duō qíng,
tiān fēn fù 、 liáng yì yī shēng xiān zuò。
shì chù zhù lù shā qióng,
yě suān yín xiāng hé。
xīn yàn xiǎng,
fēi dào gù dū pái huái,
wèi rěn qīng guò。
wǎng shì shì kān tuò。
hóng zǎo xìn 、 fēng zhé jǐn rèn tā。
hú shān gùi xiāng zì hǎo,
shēng gē fǎng 、 shěn shěn zùi yě shúi tuō。
kě lián shòu yuè qī liáng,
bǎ xīng wáng kàn pò。
rú jīn □,
dàn líu xià mǎn chéng □,
xī fēng bēi xiē。