赠友诗

(明代)陈子升

高台迅风发,吹我出严城。崎岖偶干禄,栖迟遂逃名。

广居趋此隘,巢枝谢彼营。讵伤浮华歇,恒惧无友生。

叹川觏明月,吟泽揽芳蘅。愿君怀妙善,崇此千秋情。

陈子升

(1614—1673)明末清初广东南海人,字乔生。陈子壮弟。明诸生。南明永历时任兵科右给事中,广东陷落后,流亡山泽间。工诗善琴。有《中洲草堂遗集》。

《赠友诗》拼音标注

zèng yǒu shī
gāo tái xùn fēng fā,
chūi wǒ chū yán chéng。
qí qū ǒu gān lù,
qī chí sùi táo míng。
guǎng jū qū cǐ ài,
cháo zhī xiè bǐ yíng。
jù shāng fú huá xiē,
héng jù wú yǒu shēng。
tàn chuān gòu míng yuè,
yín zé lǎn fāng héng。
yuàn jūn huái miào shàn,
chóng cǐ qiān qīu qíng。