游峡山

(明代)陈子升

轩辕二帝子,弄笛开禺阳。江岸扁舟客,闻钟到上方。

仙灵今阒寂,云水空青苍。欲遣愁心去,猿声岭外长。

陈子升

(1614—1673)明末清初广东南海人,字乔生。陈子壮弟。明诸生。南明永历时任兵科右给事中,广东陷落后,流亡山泽间。工诗善琴。有《中洲草堂遗集》。

《游峡山》拼音标注

yóu xiá shān
xuān yuán èr dì zǐ,
nòng dí kāi yú yáng。
jiāng àn biǎn zhōu kè,
wén zhōng dào shàng fāng。
xiān líng jīn qù jì,
yún shǔi kōng qīng cāng。
yù qiǎn chóu xīn qù,
yuán shēng líng wài cháng。