典琴

(明代)陈子升

觅遍床头金已尽,殷勤却倩古桐材。斲从西蜀知无价,弹得南薰声阜财。

曲牖一声饥雀下,前山半死冻梅开。锦囊在抱朱弦痹,烦为知音一往来。

陈子升

(1614—1673)明末清初广东南海人,字乔生。陈子壮弟。明诸生。南明永历时任兵科右给事中,广东陷落后,流亡山泽间。工诗善琴。有《中洲草堂遗集》。

《典琴》拼音标注

diǎn qín
mì biàn chuáng tóu jīn yǐ jǐn,
yīn qín què qiàn gǔ tóng cái。
zhuó cóng xī shǔ zhī wú jià,
dàn dé nán xūn shēng fù cái。
qū yǒu yī shēng jī què xià,
qián shān bàn sǐ dòng méi kāi。
jǐn náng zài bào zhū xián bì,
fán wèi zhī yīn yī wǎng lái。