陵阳江馆送韦寅东访漆夫村居

(明代)陈子升

安乐窝中惟自得,逍遥公后解相寻。偶逢已是难忘处,独往方谐莫逆心。

僧过落棕思暂坐,蝉堆隔水益长吟。空馀倦倚江楼客,数尽晴峰日又阴。

陈子升

(1614—1673)明末清初广东南海人,字乔生。陈子壮弟。明诸生。南明永历时任兵科右给事中,广东陷落后,流亡山泽间。工诗善琴。有《中洲草堂遗集》。

《陵阳江馆送韦寅东访漆夫村居》拼音标注

líng yáng jiāng guǎn sòng wéi yín dōng fǎng qī fū cūn jū
ān lè wō zhōng wéi zì dé,
xiāo yáo gōng hòu jiě xiāng xún。
ǒu féng yǐ shì nán wàng chù,
dú wǎng fāng xié mò nì xīn。
sēng guò luò zōng sī zàn zuò,
chán dūi gé shǔi yì cháng yín。
kōng yú juàn yǐ jiāng lóu kè,
shù jǐn qíng fēng rì yòu yīn。