自赠

(明代)陈子升

好处都非外物成,自看不解自心情。谈诗舞著忘垂老,听梵悲来感宿生。

半口尚沾曾戒酒,终身拌别旧居城。人家积谷尘皆满,独扫明窗花里明。

陈子升

(1614—1673)明末清初广东南海人,字乔生。陈子壮弟。明诸生。南明永历时任兵科右给事中,广东陷落后,流亡山泽间。工诗善琴。有《中洲草堂遗集》。

《自赠》拼音标注

zì zèng
hǎo chù dū fēi wài wù chéng,
zì kàn bù jiě zì xīn qíng。
tán shī wǔ zhù wàng chúi lǎo,
tīng fàn bēi lái gǎn sù shēng。
bàn kǒu shàng zhān céng jiè jǐu,
zhōng shēn bàn bié jìu jū chéng。
rén jiā jī gǔ chén jiē mǎn,
dú sǎo míng chuāng huā lǐ míng。