(明代)陈子升

少著经营便不禁,颓然诸念总无心。閒阶日影黏人驻,高树蝉声到耳沈。

强读只随风展卷,醒眠犹对鼠行琴。有时早起缘斋沐,散发当头瀑水斟。

陈子升

(1614—1673)明末清初广东南海人,字乔生。陈子壮弟。明诸生。南明永历时任兵科右给事中,广东陷落后,流亡山泽间。工诗善琴。有《中洲草堂遗集》。

《懒》拼音标注

lǎn
shǎo zhù jīng yíng biàn bù jìn,
túi rán zhū niàn zǒng wú xīn。
xián jiē rì yǐng nián rén zhù,
gāo shù chán shēng dào ěr shěn。
qiáng dú zhǐ súi fēng zhǎn juàn,
xǐng mián yóu dùi shǔ xíng qín。
yǒu shí zǎo qǐ yuán zhāi mù,
sàn fā dāng tóu pù shǔi zhēn。