寄许清漳

(明代)陈子升

诗心不滓骨尤清,小许公呼作小名。繁弱挽将才更健,駏驉骑著得还成。

酣歌要得姬人赏,朗咏常教俗客惊。暂返僻村谁可语,绕园思迸豆花生。

陈子升

(1614—1673)明末清初广东南海人,字乔生。陈子壮弟。明诸生。南明永历时任兵科右给事中,广东陷落后,流亡山泽间。工诗善琴。有《中洲草堂遗集》。

《寄许清漳》拼音标注

jì xǔ qīng zhāng
shī xīn bù zǐ gǔ yóu qīng,
xiǎo xǔ gōng hū zuò xiǎo míng。
fán ruò wǎn jiāng cái gèng jiàn,
jù xū qí zhù dé huán chéng。
hān gē yào dé jī rén shǎng,
lǎng yǒng cháng jiào sú kè liáng。
zàn fǎn pì cūn shúi kě yǔ,
rào yuán sī bèng dòu huā shēng。