梦兄文忠

(明代)陈子升

堪悲堪仰事无穷,三十年来旧梦中。见老岂因埋血久,呼兄不省易名同。

棠花寂寞开当夜,渚雁缡褷叫向风。他日众看惟庙貌,壁灯犹闪半窗红。

陈子升

(1614—1673)明末清初广东南海人,字乔生。陈子壮弟。明诸生。南明永历时任兵科右给事中,广东陷落后,流亡山泽间。工诗善琴。有《中洲草堂遗集》。

《梦兄文忠》拼音标注

mèng xiōng wén zhōng
kān bēi kān yǎng shì wú qióng,
sān shí nián lái jìu mèng zhōng。
jiàn lǎo qǐ yīn mái xiě jǐu,
hū xiōng bù shěng yì míng tóng。
táng huā jì mò kāi dāng yè,
zhǔ yàn lí shī jiào xiàng fēng。
tā rì zhòng kàn wéi miào mào,
bì dēng yóu shǎn bàn chuāng hóng。