宿从大堂忆表兄朱子洁

(明代)陈子升

庭院风飘夜合香,旧游人事阅星霜。朱弦欲抚无钟子,白日终回惜鲁阳。

卿月宵悬枢府冷,□□□□□□□。良朋叹罢鸰原寂,悽断风前雁两行。

陈子升

(1614—1673)明末清初广东南海人,字乔生。陈子壮弟。明诸生。南明永历时任兵科右给事中,广东陷落后,流亡山泽间。工诗善琴。有《中洲草堂遗集》。

《宿从大堂忆表兄朱子洁》拼音标注

sù cóng dà táng yì biǎo xiōng zhū zǐ jié
tíng yuàn fēng piāo yè hé xiāng,
jìu yóu rén shì yuè xīng shuāng。
zhū xián yù fǔ wú zhōng zǐ,
bái rì zhōng húi xī lǔ yáng。
qīng yuè xiāo xuán shū fǔ lěng,
□ □ □ □ □ □ □。
liáng péng tàn bà líng yuán jì,
qī duàn fēng qián yàn liǎng xíng。