过白石村访唐明藜聓其从兄明犀久游未归因并怀之

(明代)陈子升

采菱风急暮天浮,一枕听潮溯上流。每向亲朋称旅客,独迷烟雨见江鸥。

颓垣护果丹垂树,小艇穿苗绿满畴。知尔一乡栖息好,白云何处伴人游。

陈子升

(1614—1673)明末清初广东南海人,字乔生。陈子壮弟。明诸生。南明永历时任兵科右给事中,广东陷落后,流亡山泽间。工诗善琴。有《中洲草堂遗集》。

《过白石村访唐明藜聓其从兄明犀久游未归因并怀之》拼音标注

guò bái shí cūn fǎng táng míng lí 聓 qí cóng xiōng míng xī jǐu yóu wèi gūi yīn bìng huái zhī
cǎi líng fēng jí mù tiān fú,
yī zhěn tīng cháo sù shàng líu。
měi xiàng qīn péng chēng lv̌ kè,
dú mí yān yǔ jiàn jiāng ōu。
túi yuán hù guǒ dān chúi shù,
xiǎo tǐng chuān miáo lv̀ mǎn chóu。
zhī ěr yī xiāng qī xī hǎo,
bái yún hé chù bàn rén yóu。