以乐府题作唐体五首 其五 秋思

(明代)陈子升

佳人兰室寤青阳,朱鸟窗临堕马妆。一夜秋风下庭绿,几家明月照流黄。

琵琶声断羞和戎,锦字书回拜护羌。犹自留情顾华寝,岂知牛女限河梁。

陈子升

(1614—1673)明末清初广东南海人,字乔生。陈子壮弟。明诸生。南明永历时任兵科右给事中,广东陷落后,流亡山泽间。工诗善琴。有《中洲草堂遗集》。

《以乐府题作唐体五首 其五 秋思》拼音标注

yǐ lè fǔ tí zuò táng tǐ wǔ shǒu qí wǔ qīu sī
jiā rén lán shì wù qīng yáng,
zhū niǎo chuāng lín duò mǎ zhuāng。
yī yè qīu fēng xià tíng lv̀,
jī jiā míng yuè zhào líu huáng。
pí pá shēng duàn xīu hé róng,
jǐn zì shū húi bài hù qiāng。
yóu zì líu qíng gù huá qǐn,
qǐ zhī níu nv̌ xiàn hé liáng。