可思

(明代)陈子升

柳色如烟罥绮尘,月光何必掩香茵。颤将金雀如无股,甜入瓠犀卿见唇。

司马长卿还病渴,乘鸾箫史正宜春。挂开鹦鹉从渠骂,啄碎桃花未足嗔。

陈子升

(1614—1673)明末清初广东南海人,字乔生。陈子壮弟。明诸生。南明永历时任兵科右给事中,广东陷落后,流亡山泽间。工诗善琴。有《中洲草堂遗集》。

《可思》拼音标注

kě sī
lǐu sè rú yān juàn qǐ chén,
yuè guāng hé bì yǎn xiāng yīn。
zhàn jiāng jīn què rú wú gǔ,
tián rù hù xī qīng jiàn chún。
sī mǎ cháng qīng huán bìng kě,
chéng luán xiāo shǐ zhèng yí chūn。
guà kāi yīng wǔ cóng qú mà,
zhuó sùi táo huā wèi zú tián。