吹箫

(明代)陈子升

玉琴浑碎尽,閒把洞箫吹。紫凤吟乾竹,清商绕白髭。

行过吴市日,赋动汉宫时。总是洪钧气,声声讵自知。

陈子升

(1614—1673)明末清初广东南海人,字乔生。陈子壮弟。明诸生。南明永历时任兵科右给事中,广东陷落后,流亡山泽间。工诗善琴。有《中洲草堂遗集》。

《吹箫》拼音标注

chūi xiāo
yù qín hún sùi jǐn,
xián bǎ dòng xiāo chūi。
zǐ fèng yín gān zhú,
qīng shāng rào bái zī。
xíng guò wú shì rì,
fù dòng hàn gōng shí。
zǒng shì hóng jūn qì,
shēng shēng jù zì zhī。