赋得明月照积雪

(明代)陈子升

凝阴宵忽豁,高下总晶晶。冷气能相荡,空光只自盈。

梅疑无地落,鹤见有身惊。头白绳床上,安禅故一行。

陈子升

(1614—1673)明末清初广东南海人,字乔生。陈子壮弟。明诸生。南明永历时任兵科右给事中,广东陷落后,流亡山泽间。工诗善琴。有《中洲草堂遗集》。

《赋得明月照积雪》拼音标注

fù dé míng yuè zhào jī xuě
níng yīn xiāo hū huō,
gāo xià zǒng jīng jīng。
lěng qì néng xiāng dàng,
kōng guāng zhǐ zì yíng。
méi yí wú dì luò,
hè jiàn yǒu shēn liáng。
tóu bái shéng chuáng shàng,
ān shàn gù yī xíng。