开先寺留呈山鸣和尚

(明代)陈子升

招提经林麓,不觉过桥来。赑屃兼山负,虹蜺落涧开。

衣摊春草染,杖发暝钟催。未敢酬言语,山阳有殷雷。

陈子升

(1614—1673)明末清初广东南海人,字乔生。陈子壮弟。明诸生。南明永历时任兵科右给事中,广东陷落后,流亡山泽间。工诗善琴。有《中洲草堂遗集》。

《开先寺留呈山鸣和尚》拼音标注

kāi xiān sì líu chéng shān míng hé shàng
zhāo tí jīng lín lù,
bù jué guò qiáo lái。
bì xì jiān shān fù,
hóng ní luò jiàn kāi。
yī tān chūn cǎo rǎn,
zhàng fā míng zhōng cūi。
wèi gǎn chóu yán yǔ,
shān yáng yǒu yīn léi。