遥送孙无言自扬州还黄山

(明代)陈子升

维扬不久客,故里有黄山。厌听竹西唱,欲怡松际颜。

高方解啸,鹤在更知还。望以罗浮月,寥寥天地间。

陈子升

(1614—1673)明末清初广东南海人,字乔生。陈子壮弟。明诸生。南明永历时任兵科右给事中,广东陷落后,流亡山泽间。工诗善琴。有《中洲草堂遗集》。

《遥送孙无言自扬州还黄山》拼音标注

yáo sòng sūn wú yán zì yáng zhōu huán huáng shān
wéi yáng bù jǐu kè,
gù lǐ yǒu huáng shān。
yàn tīng zhú xī chàng,
yù yí sōng jì yán。
luán gāo fāng jiě xiào,
hè zài gèng zhī huán。
wàng yǐ luō fú yuè,
liáo liáo tiān dì jiān。