发舟言怀 其二

(明代)陈子升

独自装瓢笠,还谁宠远行。人人嬉上巳,物物得由庚。

话就官亭短,诗将客货轻。江风与山瀑,初作枕间声。

陈子升

(1614—1673)明末清初广东南海人,字乔生。陈子壮弟。明诸生。南明永历时任兵科右给事中,广东陷落后,流亡山泽间。工诗善琴。有《中洲草堂遗集》。

《发舟言怀 其二》拼音标注

fā zhōu yán huái qí èr
dú zì zhuāng piáo lì,
huán shúi chǒng yuǎn xíng。
rén rén xī shàng sì,
wù wù dé yóu gēng。
huà jìu guān tíng duǎn,
shī jiāng kè huò qīng。
jiāng fēng yǔ shān pù,
chū zuò zhěn jiān shēng。