喜伟公侄过

(明代)陈子升

咏怀思对尔,烟渚过秋鸿。蔓草是今日,竹林还古风。

但令奇字满,莫恨故园空。举酒复相勉,黄金徽爨桐。

陈子升

(1614—1673)明末清初广东南海人,字乔生。陈子壮弟。明诸生。南明永历时任兵科右给事中,广东陷落后,流亡山泽间。工诗善琴。有《中洲草堂遗集》。

《喜伟公侄过》拼音标注

xǐ wěi gōng zhí guò
yǒng huái sī dùi ěr,
yān zhǔ guò qīu hóng。
màn cǎo shì jīn rì,
zhú lín huán gǔ fēng。
dàn lìng qí zì mǎn,
mò hèn gù yuán kōng。
jǔ jǐu fù xiāng miǎn,
huáng jīn hūi cuàn tóng。