礼诵后作寄道侣

(明代)陈子升

十年伤白发,万虑息金经。春鸟鸣鱼梵,天花落草亭。

高堂嗟见背,大块实劳形。为寄潮音去,宗风满塔铃。

陈子升

(1614—1673)明末清初广东南海人,字乔生。陈子壮弟。明诸生。南明永历时任兵科右给事中,广东陷落后,流亡山泽间。工诗善琴。有《中洲草堂遗集》。

《礼诵后作寄道侣》拼音标注

lǐ sòng hòu zuò jì dào lv̌
shí nián shāng bái fā,
wàn lv̀ xī jīn jīng。
chūn niǎo míng yú fàn,
tiān huā luò cǎo tíng。
gāo táng jiē jiàn bèi,
dà kuài shí láo xíng。
wèi jì cháo yīn qù,
zōng fēng mǎn tǎ líng。