赵国子书至赋答

(明代)陈子升

恍然开尺素,之子抱连城。江海还逢掖,风尘误上卿。

豫章俄独老,桑落念同倾。此意难持报,萧萧楚泽蘅。

陈子升

(1614—1673)明末清初广东南海人,字乔生。陈子壮弟。明诸生。南明永历时任兵科右给事中,广东陷落后,流亡山泽间。工诗善琴。有《中洲草堂遗集》。

《赵国子书至赋答》拼音标注

zhào guó zǐ shū zhì fù dá
huǎng rán kāi chǐ sù,
zhī zǐ bào lián chéng。
jiāng hǎi huán féng yè,
fēng chén wù shàng qīng。
yù zhāng é dú lǎo,
sāng luò niàn tóng qīng。
cǐ yì nán chí bào,
xiāo xiāo chǔ zé héng。