述哀 其二

(明代)陈子升

黄竹歌残雪,苍梧泣断云。三年曾克鬼,诸□乃无□。

逐日还何及,呼天竟不闻。定知图箓秘,哀痛为斯文。

陈子升

(1614—1673)明末清初广东南海人,字乔生。陈子壮弟。明诸生。南明永历时任兵科右给事中,广东陷落后,流亡山泽间。工诗善琴。有《中洲草堂遗集》。

《述哀 其二》拼音标注

shù āi qí èr
huáng zhú gē cán xuě,
cāng wú qì duàn yún。
sān nián céng kè gǔi,
zhū □ nǎi wú □。
zhú rì huán hé jí,
hū tiān jìng bù wén。
dìng zhī tú lù mì,
āi tòng wèi sī wén。