题刘士平竹所卷
(明代)程本立
凤凰溪头十亩园,我昔种竹竹已蕃。揃除杂乱扶正直,不使恶类相牵援。
春雷动地儿孙长,森然玉立参天上。玄冬何嫌霜霰重,赤日自憩风飙爽。
一从宦辙梁宋游,熇埃眯目挥汗流。琉璃八尺谁卷送,琅玕一个不可求。
腐儒本非食肉相,十年归梦随吴榜。余生未了苜蓿盘,此身须付桃枝杖。
永嘉刘郎思故山,有庐亦在万竹间。觅我狂歌托幽抱,歌成转觉俱愁颜。
长竿把得溪头钓,短箫吹作江南调。此时烧笋饭刘郎,喷案不妨同一笑。

程本立
(?—1402)明浙江崇德人,字原道。程德刚子。洪武中举明经、秀才,授秦府引礼舍人,历长史,受累谪云南为吏。洪武三十一年征入翰林,预修《太祖实录》,迁右佥都御史。建文三年坐事贬官,仍留纂修。《实录》成,出为江西副使。未行,燕兵入京,自杀。
《题刘士平竹所卷》拼音标注
tí líu shì píng zhú suǒ juàn
fèng huáng xī tóu shí mǔ yuán,
wǒ xī zhǒng zhú zhú yǐ fán。
jiān chú zá luàn fú zhèng zhí,
bù shǐ è lèi xiāng qiān yuán。
chūn léi dòng dì ér sūn cháng,
sēn rán yù lì cān tiān shàng。
xuán dōng hé xián shuāng xiàn zhòng,
chì rì zì qì fēng biāo shuǎng。
yī cóng huàn chè liáng sòng yóu,
hè āi mǐ mù hūi hàn líu。
líu lí bā chǐ shúi juàn sòng,
láng gān yī gè bù kě qíu。
fǔ rú běn fēi shí ròu xiāng,
shí nián gūi mèng súi wú bǎng。
yú shēng wèi le mù sù pán,
cǐ shēn xū fù táo zhī zhàng。
yǒng jiā líu láng sī gù shān,
yǒu lú yì zài wàn zhú jiān。
mì wǒ kuáng gē tuō yōu bào,
gē chéng zhuǎn jué jù chóu yán。
cháng gān bǎ dé xī tóu diào,
duǎn xiāo chūi zuò jiāng nán diào。
cǐ shí shāo sǔn fàn líu láng,
pēn àn bù fáng tóng yī xiào。