凤鸣梧

(明代)程本立

梧桐生高冈,亭亭凌紫霄。鸣凤丹山来,依此百年乔。

良材中琴瑟,和声合箫韶。我非汉中郎,讵识爨下焦。

程本立

(?—1402)明浙江崇德人,字原道。程德刚子。洪武中举明经、秀才,授秦府引礼舍人,历长史,受累谪云南为吏。洪武三十一年征入翰林,预修《太祖实录》,迁右佥都御史。建文三年坐事贬官,仍留纂修。《实录》成,出为江西副使。未行,燕兵入京,自杀。

《凤鸣梧》拼音标注

fèng míng wú
wú tóng shēng gāo gāng,
tíng tíng líng zǐ xiāo。
míng fèng dān shān lái,
yī cǐ bǎi nián qiáo。
liáng cái zhōng qín sè,
hé shēng hé xiāo sháo。
wǒ fēi hàn zhōng láng,
jù shì cuàn xià jiāo。