
程本立
(?—1402)明浙江崇德人,字原道。程德刚子。洪武中举明经、秀才,授秦府引礼舍人,历长史,受累谪云南为吏。洪武三十一年征入翰林,预修《太祖实录》,迁右佥都御史。建文三年坐事贬官,仍留纂修。《实录》成,出为江西副使。未行,燕兵入京,自杀。
《和张德骆纪善初度韵》拼音标注
hé zhāng dé luò jì shàn chū dù yùn
dōng fēng yì qí shǐ nán huán,
wǎn xīng líu rén shí shàng hán。
tài huá huáng hé guān wèi le,
yáng chūn bái xuě hé jiē nán。
shān xiāng wǔ chù huā rú yǔ,
hǎi yuè fēi lái yù zuò pán。
dàn yuàn cǐ shēn jù lǎo jiàn,
nián nián cǐ rì gòng qīng huān。