
程本立
(?—1402)明浙江崇德人,字原道。程德刚子。洪武中举明经、秀才,授秦府引礼舍人,历长史,受累谪云南为吏。洪武三十一年征入翰林,预修《太祖实录》,迁右佥都御史。建文三年坐事贬官,仍留纂修。《实录》成,出为江西副使。未行,燕兵入京,自杀。
《立春前一日寿左布政鴳居张先生 其一》拼音标注
lì chūn qián yī rì shòu zuǒ bù zhèng yàn jū zhāng xiān shēng qí yī
hǎo fēng míng yuè zì dōng lái,
sùi jǐu xiān zhān bǎi yè bēi。
yuán qì jī jiān shēng wàn wù,
shòu xīng guāng yàn zhú sān tái。
hàn tíng jǐn dùi xián liáng cè,
dǒng zǐ dú huái wáng zuǒ cái。
yuàn shǐ sī mín lè cháng zhì,
xī rán gǔ fù shàng chūn tái。