
程本立
(?—1402)明浙江崇德人,字原道。程德刚子。洪武中举明经、秀才,授秦府引礼舍人,历长史,受累谪云南为吏。洪武三十一年征入翰林,预修《太祖实录》,迁右佥都御史。建文三年坐事贬官,仍留纂修。《实录》成,出为江西副使。未行,燕兵入京,自杀。
《七月九日葭萌道中寄宋季子奉祠》拼音标注
qī yuè jǐu rì jiā méng dào zhōng jì sòng jì zǐ fèng cí
lián bù cháng nián jìn chì xiāo,
qiān qīu jiā jié qìng jīn zhāo。
xīng míng nán jí tīng gèng lòu,
rì shàng dōng fāng lì zǎo zhāo。
huá è lóu qián yóu mèng dào,
jiā méng dào shàng yù hún xiāo。
yǎng tiān zì zhù wú wáng shòu,
húi shǒu zhōng yuán chàng wàng yáo。