新旧句
(宋代)程珌
社日侍亲行交源,紫蕨儿拳森玉立。
是日天明风气柔,入自交源茗源出。
迤逦又复至前山,涉润还家日将没。
慈新意在营一明,卷卷欲于近舍求。
不归议论悉未定,那知今作汪潭游。
汪潭去家正五里,百里来龙于此止。
龙止水亦止,清潭窈无底。
宝剑秋空横,秀峰春笋峙。
最爱丫角羊,艮木之印乡。
长生亥水来朝丙,千古长溪流不尽。
雍容冠佩紫薇垣,寿星更出丙丁间。
神游既安后昆福,赋此铭章绋实录。

程珌
程珌(1164~1242),宋代人,字怀古,号洺水遗民,休宁(今属安徽)人。绍熙四年进士。授昌化主簿,调建康府教授,改知富阳县,迁主管官告院。历宗正寺主簿、枢密院编修官,权右司郎官、秘书监丞,江东转运判官。
《新旧句》拼音标注
xīn jìu jù
yì xī bǐng chén huán qīn páng,
qià qià xiān chūn shè sān rì。
shè rì shì qīn xíng jiāo yuán,
zǐ jué ér quán sēn yù lì。
shì rì tiān míng fēng qì róu,
rù zì jiāo yuán míng yuán chū。
yǐ lǐ yòu fù zhì qián shān,
shè rùn huán jiā rì jiāng méi。
cí xīn yì zài yíng yī míng,
juàn juàn yù yú jìn shè qíu。
bù gūi yì lùn xī wèi dìng,
nà zhī jīn zuò wāng tán yóu。
wāng tán qù jiā zhèng wǔ lǐ,
bǎi lǐ lái lóng yú cǐ zhǐ。
lóng zhǐ shǔi yì zhǐ,
qīng tán yǎo wú dǐ。
bǎo jiàn qīu kōng héng,
xìu fēng chūn sǔn zhì。
zùi ài yā jiǎo yáng,
gèn mù zhī yìn xiāng。
cháng shēng hài shǔi lái zhāo bǐng,
qiān gǔ cháng xī líu bù jǐn。
yōng róng guān pèi zǐ wéi yuán,
shòu xīng gèng chū bǐng dīng jiān。
shén yóu jì ān hòu kūn fú,
fù cǐ míng zhāng fú shí lù 。