江陵

(清代)程大中

高空漠漠转晴沙,千里江陵落照斜。梁苑月明南去雁,渚宫秋冷气归鸦。

词人意气轻刘表,野客风流老孟嘉。几许关心成往事,旅亭惆怅对黄花。

程大中

清湖北应城人,字拳时,号时庵。乾隆二十二年进士,官蕲州学正。殚心稽古,淹通经史,有《测言》、《存山堂集》、《余事集》等。

《江陵》拼音标注

jiāng líng
gāo kōng mò mò zhuǎn qíng shā,
qiān lǐ jiāng líng luò zhào xié。
liáng yuàn yuè míng nán qù yàn,
zhǔ gōng qīu lěng qì gūi yā。
cí rén yì qì qīng líu biǎo,
yě kè fēng líu lǎo mèng jiā。
jī xǔ guān xīn chéng wǎng shì,
lv̌ tíng chóu chàng dùi huáng huā。