拟九颂 其二 通德门
(宋代)程公许
驰余马兮南北,慨永怀兮故国。岂乔木兮吾敬,繄世臣兮取则。
许史兮金张,煜煜兮煌煌。薰天兮富贵,达观兮秕糠。
水有源兮木有本,传不传兮天若吝。彼高密兮崇门,后何称兮子孙。
维指李兮蟠根,光万丈兮斯文。父子兮昆弟,面命兮叮咛。
闯户兮车不停轨,满堂兮烜朱与紫。顾所重兮未然,宁以彼兮易此。
佩礼义兮服诗书,保厥美兮久不渝。百世兮嗣守,张赫奕兮吾闾。
守一经兮范金石,宁郑公兮专通儒。

程公许
程公许(?—1251),字季与,一字希颖,号沧州。南宋眉州眉山(今属四川)人,一说叙州宣化(今四川宜宾西北)人。嘉定进士。历官著作郎、起居郎,数论劾史嵩之。后迁中书舍人,进礼部侍郎,又论劾郑清之。屡遭排挤,官终权刑部尚书。有文才,今存《沧州尘缶编》。
《拟九颂 其二 通德门》拼音标注
nǐ jǐu sòng qí èr tōng dé mén
chí yú mǎ xī nán běi,
kǎi yǒng huái xī gù guó。
qǐ qiáo mù xī wú jìng,
yī shì chén xī qǔ zé。
xǔ shǐ xī jīn zhāng,
yù yù xī huáng huáng。
xūn tiān xī fù gùi,
dá guān xī bǐ kāng。
shǔi yǒu yuán xī mù yǒu běn,
chuán bù chuán xī tiān ruò lìn。
bǐ gāo mì xī chóng mén,
hòu hé chēng xī zǐ sūn。
wéi zhǐ lǐ xī pán gēn,
guāng wàn zhàng xī sī wén。
fù zǐ xī kūn dì,
miàn mìng xī dīng níng。
chuǎng hù xī chē bù tíng gǔi,
mǎn táng xī xuǎn zhū yǔ zǐ。
gù suǒ zhòng xī wèi rán,
níng yǐ bǐ xī yì cǐ。
pèi lǐ yì xī fú shī shū,
bǎo jué měi xī jǐu bù yú。
bǎi shì xī sì shǒu,
zhāng hè yì xī wú lv́。
shǒu yī jīng xī fàn jīn shí,
níng zhèng gōng xī zhuān tōng rú。