别冯伯昭新班归三荣末句乞呈似使君王万里年兄

(宋代)程公许

东郭沧江市桥柳,邂逅论心成二友。仙曹如水往复来,永昼论文间卮酒。

十五年间如掣电,屋梁落月几回首。爱君冲静天机深,玉雪照我惊老丑。

宝屏两月同舍馆,青眼相看祇如旧。秋风一鹗空百鸷,四海知心悦斋老。

鹊声查查客当还,鹤发倚门春一笑。荣途埃

程公许

程公许(?—1251),字季与,一字希颖,号沧州。南宋眉州眉山(今属四川)人,一说叙州宣化(今四川宜宾西北)人。嘉定进士。历官著作郎、起居郎,数论劾史嵩之。后迁中书舍人,进礼部侍郎,又论劾郑清之。屡遭排挤,官终权刑部尚书。有文才,今存《沧州尘缶编》。

《别冯伯昭新班归三荣末句乞呈似使君王万里年兄》拼音标注

bié féng bó zhāo xīn bān gūi sān róng mò jù qǐ chéng sì shǐ jūn wáng wàn lǐ nián xiōng
dōng guō cāng jiāng shì qiáo lǐu,
xiè hòu lùn xīn chéng èr yǒu。
xiān cáo rú shǔi wǎng fù lái,
yǒng zhòu lùn wén jiān zhī jǐu。
shí wǔ nián jiān rú chè diàn,
wū liáng luò yuè jī húi shǒu。
ài jūn chōng jìng tiān jī shēn,
yù xuě zhào wǒ liáng lǎo chǒu。
bǎo píng liǎng yuè tóng shè guǎn,
qīng yǎn xiāng kàn qí rú jìu。
qīu fēng yī è kōng bǎi zhì,
sì hǎi zhī xīn yuè zhāi lǎo。
què shēng chá chá kè dāng huán,
hè fā yǐ mén chūn yī xiào。
róng tú āi