
程嘉燧
程嘉燧(1565~1643)明代书画家、诗人。字孟阳,号松圆、偈庵,又号松圆老人、松圆道人、偈庵居士、偈庵老人、偈庵道人。晚年皈依佛教,释名海能。南直隶徽州府休宁县(今安徽休宁)人,应试无所得,侨居嘉定,折节读书,工诗善画,通晓音律,与同里娄坚、唐时升,并称“练川三老”。谢三宾合三人及李流芳诗文,刻为《嘉定四先生集》,有《浪淘集》。
《和时圣昭兼酬刘原博》拼音标注
hé shí shèng zhāo jiān chóu líu yuán bó
láo shēng zhēn yàn lǎo lái máng,
dàn xǐ cán nián xiāng jiàn cháng。
jìn huǒ fēng guāng chūn duàn jǐu,
yù cán shí yuè yè chōng liáng。
táo gōng rì méi sī fán zhú,
zhòng zǐ chén jiā kě mìng shāng。
dú ài yōu qī shēn lǎn dòng,
gǎn jiāng shuāi bìng xué jī kāng 。
- 上一篇:八月十三夜同考子弟作有怀拂水
- 下一篇:己卯元旦和牧翁韵