时命

(明代)程嘉燧

少小曾嗟时命违,不才敢齿宦情微。
半生空长蓬三径,几死真成樗十围。
马骨岂须酬美价,虎头终亦悔雄飞。
残年莫计无归着,处处春山满蕨薇。

程嘉燧

程嘉燧(1565~1643)明代书画家、诗人。字孟阳,号松圆、偈庵,又号松圆老人、松圆道人、偈庵居士、偈庵老人、偈庵道人。晚年皈依佛教,释名海能。南直隶徽州府休宁县(今安徽休宁)人,应试无所得,侨居嘉定,折节读书,工诗善画,通晓音律,与同里娄坚、唐时升,并称“练川三老”。谢三宾合三人及李流芳诗文,刻为《嘉定四先生集》,有《浪淘集》。

《时命》拼音标注

shí mìng
shǎo xiǎo céng jiē shí mìng wéi,
bù cái gǎn chǐ huàn qíng wēi。
bàn shēng kōng cháng péng sān jìng,
jī sǐ zhēn chéng chū shí wéi。
mǎ gǔ qǐ xū chóu měi jià,
hǔ tóu zhōng yì hǔi xióng fēi。
cán nián mò jì wú gūi zháo,
chù chù chūn shān mǎn jué wéi 。