挽李
(清代)成鹫
曾借名园受一经,频来犹记旧池亭。为僧不敢通年谱,隔世还思见典型。
风树几回悲坠叶,摄提初转散晨星。老成凋谢今如此,一曲长歌问渺冥。

成鹫
成鹫(1637-1722),清朝初年广东肇庆鼎湖山庆云寺僧。又名光鹫,字迹删,号东樵山人。俗姓方,名觊恺,字麟趾,番禺(今属广东省)人。出身书香仕宦世家。其为人豪放倜傥,诗文亦卓厉痛快,尽去雕饰,颇有似庄子处。沈德潜誉为诗僧第一。作品有《楞严直说》十卷、《鼎湖山志》八卷、《咸陟堂集》四十三卷、《金刚直说》一卷、《老子直说》二卷、《庄子内篇注》一卷等。
《挽李》拼音标注
wǎn lǐ
céng jiè míng yuán shòu yī jīng,
pín lái yóu jì jìu chí tíng。
wèi sēng bù gǎn tōng nián pǔ,
gé shì huán sī jiàn diǎn xíng。
fēng shù jī húi bēi zhùi yè,
shè tí chū zhuǎn sàn chén xīng。
lǎo chéng diāo xiè jīn rú cǐ,
yī qū cháng gē wèn miǎo míng。