送胡适斋先生教授瑞州

(元代)程钜夫

大冶平生铸金手,干莫鼎彝随质就。萧骚霜鬓海陵风,两眼眵昏数科斗。

陋邦文采狸豹变,潮永他年说韩柳。天官铨材定铢寸,还我耆儒善江右。

高安道院士素采,近来与化移易否?安定传家教条在,培植嘉生待薪槱。

莫言冷官只文字,钱谷簿书更纷纠。几何出入漫不省,诡对未宜师户牖。

韦编一束当韦佩,大耐规模当大受。此日沙头一杯酒,先生东下仆南首。

坐看安定门人多,四海同风轶嘉祐。

程钜夫

程钜夫(1249年—1318年),初名文海,因避元武宗海山名讳,改用字代名,号雪楼,又号远斋。建昌(今江西南城)人,祖籍郢州京山(今属湖北)。元朝名臣、文学家。程钜夫少与吴澄同门。南宋末年,随叔父降元,入为质子。因受元世祖赏识,累迁至集贤直学士,并参与编修《成宗实录》、《武宗实录》。延祐五年(1318年)去世,年七十。泰定二年(1325年),追赠大司徒、柱国,追封楚国公,谥号“文宪”。程钜夫历事四朝,为当时名臣,其文章雍容大雅,诗亦磊落俊伟。有《雪楼集》三十卷。

《送胡适斋先生教授瑞州》拼音标注

sòng hú shì zhāi xiān shēng jiào shòu rùi zhōu
dà yě píng shēng zhù jīn shǒu,
gān mò dǐng yí súi zhí jìu。
xiāo sāo shuāng bìn hǎi líng fēng,
liǎng yǎn chī hūn shù kē dǒu。
lòu bāng wén cǎi lí bào biàn,
cháo yǒng tā nián shuō hán lǐu。
tiān guān quán cái dìng zhū cùn,
huán wǒ qí rú shàn jiāng yòu。
gāo ān dào yuàn shì sù cǎi,
jìn lái yǔ huà yí yì fǒu ?
ān dìng chuán jiā jiào tiáo zài,
péi zhí jiā shēng dài xīn yǒu。
mò yán lěng guān zhǐ wén zì,
qián gǔ bù shū gèng fēn jīu。
jī hé chū rù màn bù shěng,
gǔi dùi wèi yí shī hù yǒu。
wéi biān yī shù dāng wéi pèi,
dà nài gūi mó dāng dà shòu。
cǐ rì shā tóu yī bēi jǐu,
xiān shēng dōng xià pū nán shǒu。
zuò kàn ān dìng mén rén duō,
sì hǎi tóng fēng yì jiā yòu。