唐多令 秋海棠

(清代)程颂万

凉露泻秋琴。垂丝袅碧簪。小蜻蜓、瞥过花阴。滴尽泪珠慵不见,空记取,画帘深。

庭院思愔愔。楼空月半沉。可怜红、未减秋心。花影一层阑一角,人去也,梦来寻。

程颂万

1865-1932年,字子大,一字鹿川,号十发居士。湖南宁乡人。 清末民初人。少有文才,善应对 ,喜研词章。虽勤奋好学,但屡试未第,对科举制度遂无好感,而对时局新学甚为热心,为张之洞、张百熙所倚重。曾充湖广抚署文案。

《唐多令 秋海棠》拼音标注

táng duō lìng qīu hǎi táng
liáng lù xiè qīu qín。
chúi sī niǎo bì zān。
xiǎo qīng tíng 、 piē guò huā yīn。
dī jǐn lèi zhū yōng bù jiàn,
kōng jì qǔ,
huà lián shēn。
tíng yuàn sī yīn yīn。
lóu kōng yuè bàn chén。
kě lián hóng 、 wèi jiǎn qīu xīn。
huā yǐng yī céng lán yī jiǎo,
rén qù yě,
mèng lái xún。