烛影摇红 和竟夫 叠子大韵 其二 何维朴诗孙
(清代)程颂万
记得亭前,荷花遮住鸳鸯小。干卿何事却惊飞,是处都寻到。
刚道秋心倦了。又西湖、霜晨月晓。远山眉黛,可似年时,临波微笑。
幽梦香酣,小桃枝上啼莺少。管他门外几分春,付与斜晖照。
只有垂杨翠扫。向东风、推襟送抱。者般情致,若个无聊,肯和伊道。

程颂万
1865-1932年,字子大,一字鹿川,号十发居士。湖南宁乡人。 清末民初人。少有文才,善应对 ,喜研词章。虽勤奋好学,但屡试未第,对科举制度遂无好感,而对时局新学甚为热心,为张之洞、张百熙所倚重。曾充湖广抚署文案。
《烛影摇红 和竟夫,叠子大韵 其二 何维朴诗孙》拼音标注
zhú yǐng yáo hóng hé jìng fū,dié zǐ dà yùn qí èr hé wéi pò shī sūn
jì dé tíng qián,
hé huā zhē zhù yuān yāng xiǎo。
gān qīng hé shì què liáng fēi,
shì chù dū xún dào。
gāng dào qīu xīn juàn le。
yòu xī hú 、 shuāng chén yuè xiǎo。
yuǎn shān méi dài,
kě sì nián shí,
lín bō wēi xiào。
yōu mèng xiāng hān,
xiǎo táo zhī shàng tí yīng shǎo。
guǎn tā mén wài jī fēn chūn,
fù yǔ xié hūi zhào。
zhǐ yǒu chúi yáng cùi sǎo。
xiàng dōng fēng 、 tūi jīn sòng bào。
zhě bān qíng zhì,
ruò gè wú liáo,
kěn hé yī dào。