月华清 戴淑卿女史为内子画荷花便面 题词

(清代)程颂万

月懒兰闺,云慵柳榭。倩魂飘断帘隙。细写生绡,化入暝烟无迹。

暗银塘、腻粉吹香,伴那日、曲阑空碧。脉脉镇、含娇欲堕,个中描得。

怯咏西楼素魄。剩一缕吟边,茜丝沾湿。睡熟闲鸥,波底梦痕凉白。

颤罗衣、画槛风侵,褪不尽、可怜颜色。颦夕怅团栾,小影花阴遥隔。

程颂万

1865-1932年,字子大,一字鹿川,号十发居士。湖南宁乡人。 清末民初人。少有文才,善应对 ,喜研词章。虽勤奋好学,但屡试未第,对科举制度遂无好感,而对时局新学甚为热心,为张之洞、张百熙所倚重。曾充湖广抚署文案。

《月华清 戴淑卿女史为内子画荷花便面,题词》拼音标注

yuè huá qīng dài shú qīng nv̌ shǐ wèi nèi zǐ huà hé huā biàn miàn,tí cí
yuè lǎn lán gūi,
yún yōng lǐu xiè。
qiàn hún piāo duàn lián xì。
xì xiě shēng xiāo,
huà rù míng yān wú jī。
àn yín táng 、 nì fěn chūi xiāng,
bàn nà rì 、 qū lán kōng bì。
mài mài zhèn 、 hán jiāo yù duò,
gè zhōng miáo dé。
qiè yǒng xī lóu sù pò。
shèng yī lv̌ yín biān,
qiàn sī zhān shī。
shùi shú xián ōu,
bō dǐ mèng hén liáng bái。
zhàn luō yī 、 huà jiàn fēng qīn,
tùn bù jǐn 、 kě lián yán sè。
pín xī chàng tuán luán,
xiǎo yǐng huā yīn yáo gé。