玉京谣 寄题仲可亡女新华画帧 和夔笙韵

(清代)程颂万

避世婵娟子,小住吴根,一度桑尘幻。瘗恨年徂,娥碑芬卷凄惋。

仿北体书,拨钗痕画,没骨笔花惊换。湘栊远生香,更寄晶奁斑管。

编摩老子羁怀砚。北楼偏怆,旧闺艺苑。擎掌谁练,珠抛寻向蛾茧。

赋别魂、才替江淹。泪墨共寒淞流,潸图莫卷。拚媵几行愁篆。

程颂万

1865-1932年,字子大,一字鹿川,号十发居士。湖南宁乡人。 清末民初人。少有文才,善应对 ,喜研词章。虽勤奋好学,但屡试未第,对科举制度遂无好感,而对时局新学甚为热心,为张之洞、张百熙所倚重。曾充湖广抚署文案。

《玉京谣 寄题仲可亡女新华画帧,和夔笙韵》拼音标注

yù jīng yáo jì tí zhòng kě wáng nv̌ xīn huá huà zhèng,hé kúi shēng yùn
bì shì chán juān zǐ,
xiǎo zhù wú gēn,
yī dù sāng chén huàn。
yì hèn nián cú,
é bēi fēn juàn qī wǎn。
fǎng běi tǐ shū,
bō chāi hén huà,
méi gǔ bǐ huā liáng huàn。
xiāng lóng yuǎn shēng xiāng,
gèng jì jīng lián bān guǎn。
biān mó lǎo zǐ jī huái yàn。
běi lóu piān chuàng,
jìu gūi yì yuàn。
qíng zhǎng shúi liàn,
zhū pāo xún xiàng é chóng。
fù bié hún 、 cái tì jiāng yān。
lèi mò gòng hán sōng líu,
shān tú mò juàn。
pàn yìng jī xíng chóu zhuàn。