金缕曲 其二 连句 和木斋韵
(清代)程颂万
渴损湘虹影。把当年、三闾网得,载群归艇。暮雨朝云劳怅望,谁见巫娥妆靓。
但飒飒、灵旗风紧。此夕二妃都睡也,怕吟成、更有痴龙听。
卿半醉,我初醒。
沧桑急劫休重省。剩相逢、酒徒三五,尚饶清兴。
赤县二分春色短,中晚不如初盛。可儿女、英雄厮并。
莫便无端成落魄,到天荒、地老无人境。空独自,泪珠迸。

程颂万
1865-1932年,字子大,一字鹿川,号十发居士。湖南宁乡人。 清末民初人。少有文才,善应对 ,喜研词章。虽勤奋好学,但屡试未第,对科举制度遂无好感,而对时局新学甚为热心,为张之洞、张百熙所倚重。曾充湖广抚署文案。
《金缕曲 其二 连句,和木斋韵》拼音标注
jīn lv̌ qū qí èr lián jù,hé mù zhāi yùn
kě sǔn xiāng hóng yǐng。
bǎ dāng nián 、 sān lv́ wǎng dé,
zài qún gūi tǐng。
mù yǔ zhāo yún láo chàng wàng,
shúi jiàn wū é zhuāng jìng。
dàn sà sà 、 líng qí fēng jǐn。
cǐ xī èr fēi dū shùi yě,
pà yín chéng 、 gèng yǒu chī lóng tīng。
qīng bàn zùi,
wǒ chū xǐng。
cāng sāng jí jié xīu zhòng shěng。
shèng xiāng féng 、 jǐu tú sān wǔ,
shàng ráo qīng xīng。
chì xiàn èr fēn chūn sè duǎn,
zhōng wǎn bù rú chū shèng。
kě ér nv̌ 、 yīng xióng sī bìng。
mò biàn wú duān chéng luò pò,
dào tiān huāng 、 dì lǎo wú rén jìng。
kōng dú zì,
lèi zhū bèng。
- 上一篇:花犯 其二 水仙 和梦窗韵
- 下一篇:木兰花慢 题四峰仙源归棹图