绛都春 海上遇夔笙赠词 答和

(清代)程颂万

云涯恨里。对短鬓、夕阳缁尘浮世。种柳汉南,同赋消魂人无几。

琅玕芝馆经行地。怪巢燕、衔泥争坠。乱钟催客,虬壶赚取,两襟冰泪。

英气。年时酒祓,倚危槛、几度问天还醉。古镜贮愁,侧管吟商乌阑字。

蠡舟春黯湖阴睡。等抛却、人天间事。奈他草阁江深,乱蛙又起。

程颂万

1865-1932年,字子大,一字鹿川,号十发居士。湖南宁乡人。 清末民初人。少有文才,善应对 ,喜研词章。虽勤奋好学,但屡试未第,对科举制度遂无好感,而对时局新学甚为热心,为张之洞、张百熙所倚重。曾充湖广抚署文案。

《绛都春 海上遇夔笙赠词,答和》拼音标注

jiàng dū chūn hǎi shàng yù kúi shēng zèng cí,dá hé
yún yá hèn lǐ。
dùi duǎn bìn 、 xī yáng zī chén fú shì。
zhǒng lǐu hàn nán,
tóng fù xiāo hún rén wú jī。
láng gān zhī guǎn jīng xíng dì。
guài cháo yàn 、 xián ní zhēng zhùi。
luàn zhōng cūi kè,
qíu hú zhuàn qǔ,
liǎng jīn bīng lèi。
yīng qì。
nián shí jǐu fú,
yǐ wēi jiàn 、 jī dù wèn tiān huán zùi。
gǔ jìng zhǔ chóu,
cè guǎn yín shāng wū lán zì。
lǐ zhōu chūn àn hú yīn shùi。
děng pāo què 、 rén tiān jiān shì。
nài tā cǎo gé jiāng shēn,
luàn wā yòu qǐ。