翠楼吟 秋病
(清代)程颂万
冷黛攒眉,娇黄褪靥,翠罗人卧清晓。秋花扶瘦影,只拌得、药罅诗料。
问侬恁好。镇一味恹恹,懒啼慵笑。离魂槁。芙蓉墙角,一枝红了。
谁料。别后樱桃,剩相思刻骨,新一又到。玉颜憔损,也羞握、宝菱低照。
帘衣风峭。谩医得愁心,阶边茜草。催人恼。支颐红泪,雁啼霜早。

程颂万
1865-1932年,字子大,一字鹿川,号十发居士。湖南宁乡人。 清末民初人。少有文才,善应对 ,喜研词章。虽勤奋好学,但屡试未第,对科举制度遂无好感,而对时局新学甚为热心,为张之洞、张百熙所倚重。曾充湖广抚署文案。
《翠楼吟 秋病》拼音标注
cùi lóu yín qīu bìng
lěng dài zǎn méi,
jiāo huáng tùn yè,
cùi luō rén wò qīng xiǎo。
qīu huā fú shòu yǐng,
zhǐ bàn dé 、 yào xià shī liào。
wèn nóng rèn hǎo。
zhèn yī wèi yàn yàn,
lǎn tí yōng xiào。
lí hún gǎo。
fú róng qiáng jiǎo,
yī zhī hóng le。
shúi liào。
bié hòu yīng táo,
shèng xiāng sī kè gǔ,
xīn yī yòu dào。
yù yán qiáo sǔn,
yě xīu wò 、 bǎo líng dī zhào。
lián yī fēng qiào。
mán yì dé chóu xīn,
jiē biān qiàn cǎo。
cūi rén nǎo。
zhī yí hóng lèi,
yàn tí shuāng zǎo。