洞仙歌 其九

(清代)程颂万

匆匆除夕,更上元灯火。欢里光阴倚侬过。甚屏山那角,画到将离,又添了、水驿山亭几座。

青衫憔悴惯,侬自怜卿,生怕卿卿更怜我。莺柳殢风柔,斜映中门,谁似此、髻偏鬟妥。

直等到、湘便饯春时,也没计将他,五湖单舸。

程颂万

1865-1932年,字子大,一字鹿川,号十发居士。湖南宁乡人。 清末民初人。少有文才,善应对 ,喜研词章。虽勤奋好学,但屡试未第,对科举制度遂无好感,而对时局新学甚为热心,为张之洞、张百熙所倚重。曾充湖广抚署文案。

《洞仙歌 其九》拼音标注

dòng xiān gē qí jǐu
cōng cōng chú xī,
gèng shàng yuán dēng huǒ。
huān lǐ guāng yīn yǐ nóng guò。
shén píng shān nà jiǎo,
huà dào jiāng lí,
yòu tiān le 、 shǔi yì shān tíng jī zuò。
qīng shān qiáo cùi guàn,
nóng zì lián qīng,
shēng pà qīng qīng gèng lián wǒ。
yīng lǐu tì fēng róu,
xié yìng zhōng mén,
shúi sì cǐ 、 jì piān huán tuǒ。
zhí děng dào 、 xiāng biàn jiàn chūn shí,
yě méi jì jiāng tā,
wǔ hú dān gě。