眉妩 和姚二易六 同白石戏仲远韵
(清代)程颂万
又鸳行月悄,蝶路烟疏,勾恨入箫眼。那角回阑底,私凭处、窥侬曾记双燕。
闲情自款。道别来、多受春感。想花落、有小鬟埋也,比枝上犹暖。
何限。清歌未散。背低帘短款,凄写愁翰。绿黯烟帆迥,湘栊外、因卿还系柔缆。
杨花万点。未上衣、先共魂远。只今夕楼阴,愁占了,没人见。

程颂万
1865-1932年,字子大,一字鹿川,号十发居士。湖南宁乡人。 清末民初人。少有文才,善应对 ,喜研词章。虽勤奋好学,但屡试未第,对科举制度遂无好感,而对时局新学甚为热心,为张之洞、张百熙所倚重。曾充湖广抚署文案。
《眉妩 和姚二易六,同白石戏仲远韵》拼音标注
méi wǔ hé yáo èr yì lìu,tóng bái shí xì zhòng yuǎn yùn
yòu yuān xíng yuè qiǎo,
dié lù yān shū,
gōu hèn rù xiāo yǎn。
nà jiǎo húi lán dǐ,
sī píng chù 、 kūi nóng céng jì shuāng yàn。
xián qíng zì kuǎn。
dào bié lái 、 duō shòu chūn gǎn。
xiǎng huā luò 、 yǒu xiǎo huán mái yě,
bǐ zhī shàng yóu nuǎn。
hé xiàn。
qīng gē wèi sàn。
bèi dī lián duǎn kuǎn,
qī xiě chóu hàn。
lv̀ àn yān fān jiǒng,
xiāng lóng wài 、 yīn qīng huán xì róu làn。
yáng huā wàn diǎn。
wèi shàng yī 、 xiān gòng hún yuǎn。
zhǐ jīn xī lóu yīn,
chóu zhān le,
méi rén jiàn。