金缕曲 秦淮筝舫 酒滞花迷 黯然销魂。为赋此解
(清代)程颂万
好个江南夜。共呼船、秦淮十里,翠帘齐挂。月在人边花在水,柔橹两支低亚。
又摇到、小姑祠下。茉莉香浓双劝酒,笑六朝、暂醉侬醒也。
歌舞恨,并陶写。
石城又听寒潮打。洗当年、嫩红桃叶,魂无一把。便是小鬟能按曲,吹得玉箫声哑。
惹客泪、暗淋罗帕。望望红桥三四转,是李家、楼与丁家榭。
替唤到,柳边马。

程颂万
1865-1932年,字子大,一字鹿川,号十发居士。湖南宁乡人。 清末民初人。少有文才,善应对 ,喜研词章。虽勤奋好学,但屡试未第,对科举制度遂无好感,而对时局新学甚为热心,为张之洞、张百熙所倚重。曾充湖广抚署文案。
《金缕曲 秦淮筝舫,酒滞花迷,黯然销魂。为赋此解》拼音标注
jīn lv̌ qū qín huái zhēng fǎng,jǐu zhì huā mí,àn rán xiāo hún。wèi fù cǐ jiě
hǎo gè jiāng nán yè。
gòng hū chuán 、 qín huái shí lǐ,
cùi lián qí guà。
yuè zài rén biān huā zài shǔi,
róu lǔ liǎng zhī dī yà。
yòu yáo dào 、 xiǎo gū cí xià。
mò lì xiāng nóng shuāng quàn jǐu,
xiào lìu zhāo 、 zàn zùi nóng xǐng yě。
gē wǔ hèn,
bìng táo xiě。
shí chéng yòu tīng hán cháo dǎ。
xǐ dāng nián 、 nèn hóng táo yè,
hún wú yī bǎ。
biàn shì xiǎo huán néng àn qū,
chūi dé yù xiāo shēng yǎ。
rě kè lèi 、 àn lín luō pà。
wàng wàng hóng qiáo sān sì zhuǎn,
shì lǐ jiā 、 lóu yǔ dīng jiā xiè。
tì huàn dào,
lǐu biān mǎ。