高阳台 篷窗客话 有感小长芦钓师咏吴江叶元礼事 用绛趺山馆韵

(清代)程颂万

腻粉吹香,红阑隔水,柳阴人系双桡。那不销魂,秋来瘦损潘腰。

障娇团扇相思字,小银钩、浅画低描。亸珠翘。廿四桥头,月冷琼箫。

荷花生日相逢地,怪冷吟诗涩,曾乞花饶。泪泻银河,三生恨碧迢迢。

人天剩有青衫泣,病鸳彩翼先凋。到今朝。憔悴西风,刻骨香桃。

程颂万

1865-1932年,字子大,一字鹿川,号十发居士。湖南宁乡人。 清末民初人。少有文才,善应对 ,喜研词章。虽勤奋好学,但屡试未第,对科举制度遂无好感,而对时局新学甚为热心,为张之洞、张百熙所倚重。曾充湖广抚署文案。

《高阳台 篷窗客话,有感小长芦钓师咏吴江叶元礼事,用绛趺山馆韵》拼音标注

gāo yáng tái péng chuāng kè huà,yǒu gǎn xiǎo cháng lú diào shī yǒng wú jiāng yè yuán lǐ shì,yòng jiàng fū shān guǎn yùn
nì fěn chūi xiāng,
hóng lán gé shǔi,
lǐu yīn rén xì shuāng náo。
nà bù xiāo hún,
qīu lái shòu sǔn pān yāo。
zhàng jiāo tuán shàn xiāng sī zì,
xiǎo yín gōu 、 qiǎn huà dī miáo。
duǒ zhū qiáo。
niàn sì qiáo tóu,
yuè lěng qióng xiāo。
hé huā shēng rì xiāng féng dì,
guài lěng yín shī sè,
céng qǐ huā ráo。
lèi xiè yín hé,
sān shēng hèn bì tiáo tiáo。
rén tiān shèng yǒu qīng shān qì,
bìng yuān cǎi yì xiān diāo。
dào jīn zhāo。
qiáo cùi xī fēng,
kè gǔ xiāng táo。