孤雁二首 其二

(清代)程素绚

焭焭余一雁,渺渺绕渔舟。逆旅难为别,孤踪易感秋。

惊沙迷失伴,暮雨听呼俦。飘泊长途怨,天涯任所留。

程素绚

程素绚(1865-1896),清末无锡人,幼即喜笔墨,授以唐诗讽诵皆上口,及笄娴吟咏,爱吹箫,二十二岁配生员龚锡圭。

《孤雁二首 其二》拼音标注

gū yàn èr shǒu qí èr
qióng qióng yú yī yàn,
miǎo miǎo rào yú zhōu。
nì lv̌ nán wèi bié,
gū zōng yì gǎn qīu。
liáng shā mí shī bàn,
mù yǔ tīng hū chóu。
piāo bó cháng tú yuàn,
tiān yá rèn suǒ líu。